Nạp điểm để trở thành nông dân Online thực thụ Nạp luônmsg

    20/05/2013 22:09 GMT+7 haui

    Âm nhạc » | Việt Nam | Châu Á | Quốc tế Làm đẹp

    20/05/2013 05:06 GMT+7

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    ”Tâm đã định hình rồi, là chính cô ấy, không sao chép ai, không cố trở thành người khác. Ta còn muốn gì hơn?”, Quốc Bảo chia sẻ.

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm"Tâm đã định hình rồi, là chính cô ấy, không sao chép ai, không cố trở thành người khác. Ta còn muốn gì hơn?", Quốc Bảo chia sẻ.

    >> Quốc Bảo chia sẻ 'thú chơi cô đơn'
    >> NS Quốc Bảo lý giải chuyện tình yêu với những cô gái trẻ

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    Xuất hiện đột ngột vào "giai đoạn vàng" của nhạc Việt - Quốc Bảo ngoài sáng tác còn được đánh giá cao với vai trò nhà sản xuất. Quốc Bảo gặp hạn, một cú vấp với dư luận. Mất vài năm để mùa quả đắng đi qua, mùa quả ngọt lâu lắm vẫn chưa về với anh.

    strong

    em

    emTôi của ngày hôm nay không còn trẻ nữa, tức là đã đến cái tuổi bằng lòng với cuộc đời mình, với cả những món quà ngọt hay đắng mà đời cho mình. Tôi không chắc là liệu biết đủ có phải cũng là một kiểu kiêu hãnh hay không, nhưng tôi thấy hài lòng, nhẹ nhõm. Hẳn là tôi đã loại bỏ được gần hết định kiến và hẳn là tôi cũng ý thức được cái tài hữu hạn của mình.

    Vâng, vô cùng hữu hạn, nên dùng vào việc gì, nên tập trung vào đâu và gạt ra ngoài những gì. Nhưng tôi không thay đổi theo hướng trở thành người khác. Phẩm chất lớn, mà cũng có thể là nhược điểm lớn trong tính cách tôi, là nhất quán. Không thỏa hiệp, không biến chất.

    em

    emTừ khi khởi sự sáng tác, tôi đã có ý thức rèn luyện bản thân để thành người chuyên nghiệp. Không vội vã, không cẩu thả, nhưng phải đều đặn và hiệu quả. Không nhất thiết phải vắt óc vật vã mà viết thì mới là viết hay, còn nhàn nhã là dở. Vả lại, 20 năm viết, dù muốn dù không tôi vẫn phải trải qua nhiều phong cách. Ở mỗi phong cách, dẫu viết ít viết nhiều, tôi vẫn phải rất tập trung và rèn luyện kỹ năng đúng mức.

    Như thuở 2002-2003, viết dance cho Ngô Thanh Vân, tôi chỉ "ghé ngang" qua dance music thôi, đâu có ăn đời ở kiếp, cũng phải chăm chỉ học, phải tập DJ-ing, phải hiểu rõ ngọn nguồn. Viết gothic cho Thủy Tiên, cũng chuyên cần học mới làm được. R&B hay dân ca mới cũng vậy, phải nghiên cứu tiếng Mỹ da màu, hơi thở và tình tự của dân ca, phải làm rất nhiều bài tập do mình tự đặt ra. Thực ra, dance music và gothic còn gần gũi với tôi, hợp tôi hơn, vì nó là văn hóa Âu châu. Tôi dở lắm lắm và có phần nào dị ứng văn hóa Mỹ, nên động vào R&B và jazz là sợ xanh mắt.

    Mỗi trải nghiệm phong cách đối với tôi là một "cơn" lao động mới, cật lực, gian khó. Chẳng có điều gì từ trên trời rơi xuống cả. Tôi thuộc về mẫu lao động miệt mài, không dừng được, một chứng nghiện làm việc, nghiện học.

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    em

    emAi hoạt động nghệ thuật cũng có chút ít chủ định trong việc tạo dấu ấn riêng, chữ ký riêng. Nhạc đại chúng Việt vốn không phân dòng một cách lý tính, rạch ròi, cứ trộn vào nhau hết trong một rổ gọi là nhạc pop. Thế nên, mọi ý muốn cá nhân hóa, đặc biệt hóa giai điệu hay hòa âm, có thể sẽ thất bại cả. Lối đi khả dĩ nhất, mà lại đúng sức tôi nhất, là làm mới về ca từ. Đây cũng là một thử thách, nhưng tôi vượt qua được.

    em

    emTa cứ tuần tự nói từng chuyện nhé, trước hết, về ca từ, tôi có thể đoán chắc không ai học anh Sơn được, vì anh Sơn là dạng tài năng thiên bẩm, hơn nữa hệ thống ca từ của anh chỉ "ăn" với giai điệu của chính anh, không thể "vận dụng linh hoạt" mọi tình huống được.

    Còn anh Lộc (Lê Uyên Phương), tôi quý trọng đôi song ca đó, cảm động trước mối tình của họ, đời sống nghệ sĩ của họ, yêu thích một số tình khúc của họ, chứ có cơ sở gì để chứng minh tôi "học" cách viết lời từ anh Lộc?

    Tiếp đến là các thành tố âm nhạc khác, như cấu trúc, hòa âm, giai điệu, đấy chính là thứ tự tôi xếp theo mức độ quan trọng nhất, quan trọng nhì. Cấu trúc là điều tiên quyết, phải cân đối rõ ràng. Hòa âm phải khớp vào cấu trúc ấy. Sau đó mới đến giai điệu (dựa trên nền hòa âm mà viết, phù hợp với từng thể loại nhạc).

    Tôi làm nhạc trước, viết lời sau. Niềm vui lớn nhất của tôi xảy ra vào lúc tôi hoàn thành phần nhạc, vậy nếu nhạc lôi thôi làm sao tôi viết được lời? Tóm lại, khó nói rằng tôi câu nệ lời hơn hay coi trọng nhạc hơn, nhất là khi bạn biết các sáng tác đầu tay của tôi là tiểu khúc dành cho guitar độc tấu, song tấu, chứ không phải ca khúc. 

    Giờ đến việc tôi "học" cách dùng chữ ở đâu. Phần nhiều trong thi ca Việt, rất nhiều từ "Kiều", từ di sản ngôn ngữ thế hệ cha anh tôi để lại. 

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    em

    emCa khúc là để nghe đi nghe lại, tôi là người lạc quan nên luôn nghĩ đến tình huống may mắn. Tôi chủ trương không làm bản thu âm nào dài quá 3 phút rưỡi, không hát lặp lại nhiều lần vì người nghe vẫn có thể bấm tua lại hoặc nghe vào lúc khác. Chẳng riêng nghệ thuật, ngay cái cây cái lá, bạn vẫn thấy nó khác biệt khi nhìn nó ở thời điểm khác, góc độ khác.

    strong

    em

    emNhạc đại chúng như nước triều, lên lên xuống xuống, cảm xúc người nghe còn chập chờn hơn. Hay nói cách khác, thời vàng của những bản tình ca đẹp đẽ đã qua. Cũng chẳng sao cả!

    em

    em"Tôi" đây không có gì chung với lòng kiêu hãnh. "Tôi" chỉ là sự phân biệt một cách hình thức những gì là trải nghiệm của riêng tôi, đời sống, thế hệ, Sài Gòn, với những gì "của chung", theo nhịp thời đại.

    Nói đơn giản là "tôi" đồng nghĩa với chủ quan và... cổ hủ. Tôi có nhiều mối quan tâm trong đời và âm nhạc. Suy cho cùng, là cái tôi có thể làm ra được không khó khăn mấy. Có những thứ đẹp đẽ khác mà tôi muốn làm, và phải dành thì giờ cho nó.

    em

    emSài Gòn thực ra chẳng của riêng tôi, thành phố này thuộc về những ai yêu nó. Thế hệ tôi có chút gì đó để được gọi là thế hệ mất mát (lost generation) hay không thì tôi không dám chắc, nhưng hẳn là có những thứ đã mất mà tôi cảm thấy tiếc nhiều.

    Đời sống thị dân bình lặng, văn hóa nền của người dân rất vững, tình người đậm đà. Tôi cũng đang sống đời sống của ngày hôm nay, và yêu các thành tựu công nghệ theo kiểu của tôi, xuất phát từ việc yêu cái mặt thẩm mỹ trong các sản phẩm công nghệ, yêu cái vẻ đẹp lịch sử của các máy ảnh tôi sưu tập, ví dụ vậy.

    Thời thế đã khác, xã hội khác đi, nhưng cũng chẳng mâu thuẫn gì với việc gìn giữ một hệ thẩm mỹ và cảm xúc riêng của mình. Theo cách lý luận của bạn, chẳng lẽ ta có thể nói tiếng Việt thay đổi rồi, đọc Kiều làm gì?

    em

    emĐứng về mặt nhạc học, phân tích thấu đáo, thì tôi nghĩ Tuấn Khanh mới là người gìn giữ được phong vị ca khúc Sài Gòn xưa. Tôi thuộc loại linh tinh.

    em

    emKý ức không mờ đi theo ý muốn, nó có lý lẽ và cách thức riêng. Vả lại, hồi nhớ một thời bình yên để sống đời hiện tại cho tử tế, đừng lôm côm xu thời, theo tôi là một thái độ sống tốt.

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    em

    emTôi có nhiều điều chưa nói được, chưa làm được cho Sài Gòn của tôi. Chưa viết đủ về Sài Gòn và về nhiều cuộc đời rất đặc biệt của thế hệ tôi từng gắn liền với thành phố này. Còn thì tôi chẳng có ám ảnh đặc biệt nào về âm nhạc!

    em

    - Tôi đã trả lời từ đầu: Không thể cứ viết mãi một kiểu, nói mãi một lối. Cũng chẳng phải tươi hơn hớn là hạnh phúc và trầm tư là bất hạnh đâu! Có nhiều câu chuyện để kể, và nhiều cách kể.

    em

    Không. Cay đắng hay ngọt ngào với tôi đều có ý nghĩa như nhau, đáng quý như nhau. Trải nghiệm nào cũng tốt cả!

    em

    - Tất nhiên là không!

    strong

    em

    emỦa thế giờ bài hát nào là "hit"? Bạn có thuộc không? Những bài hát mới của tôi thường là phục vụ cho một dự án cụ thể, ý nghĩa và đời sống của chúng khác hẳn xưa rồi!

    em

    - Tôi đã chết đâu! Nhạc, văn chương, nhiếp ảnh, hội họa, là những "phương tiện thiện xảo" để đạt đến hạnh phúc mà!

    em

    emÀ, xin lỗi, đây là một khái niệm Phật học! Hiểu theo cách đơn giản nhất, đó là các cách thức hay công cụ để đạt đến giác ngộ. Tôi mê nhiều thứ và không câu nệ chuyện dán nhãn mình như nhạc sĩ thế này chứ không được thế kia…

    em

    emTôi lại phải xin lỗi bạn một lần nữa, ấy là tôi không có gì chung, hay là giống, dù chủ quan hay khách quan với anh Lê Hoàng. Còn chuyện "người ta nói", sao cứ phải chăm chăm quan tâm đến người ta làm gì. Tôi muốn ký tên gì là chuyện của tôi.

    em

    - Thuở xưa người ta cố gắng hơn, chăm chỉ hơn, ngây thơ hơn.

    em

    emTôi không có tham vọng gì, trong âm nhạc cũng như trong đời sống cá nhân. Còn khát vọng thuở xưa, là được làm việc, hết mình, được sử dụng cho tận cùng vốn liếng tinh thần mà mình có.

    strong

    em

    emTôi chả bao giờ để ý những lời đùa nhả. Tôi dân Sài Gòn, vốn không hiểu hay là không muốn hiểu những lời bóng gió.

    em

    emHọc để tự hoàn thiện là khát vọng của những người dốt, như tôi. Lãnh vực nào tôi cũng muốn tìm hiểu, nói cho kỳ cùng là để thỏa mãn cái sự ham hiểu biết của mình thôi. Người hoàn thiện bẩm sinh rồi thì cần gì học. Và cũng có ai sành điệu mà lại đồng thời sâu sắc đâu?

    - em

    - Tôi nói nhiều lần về nguyên tắc "Mười nghìn giờ luyện tập" rồi, tưởng không cần nhắc lại ở đây. Không có con đường tắt nào cả!

    strong

    em

    emBạn nhầm đấy, tôi chưa hề tìm kiếm bất kỳ giọng ca nào. Tôi làm được điều gì tốt cho người khác, thì làm!

    em

    emVậy à? Vui chứ! tôi muốn thông qua bạn, gửi lời chúc mừng cả hai người.

    em

    emChẳng có gì là vừa gần vừa xa. Đỗ Bảo là một nhân cách đáng quý, và có tài. Tôi đâu có thì giờ dõi theo những ai không đáng quý, bất tài.

    em

    - Tôi làm việc theo dự án, không có khơi khơi làm chơi. Dự án Mỹ Tâm đã định ra từ hai năm trước, giờ là lúc phải hoàn tất.

    em

    - Từ cả hai, nói cho chính xác, và rất tự nhiên. Kiểu thế này: "Anh, anh em mình phải làm cái gì đó đi". "Ừ, làm album chơi!". "Yes, anh viết hết cho bé nhé!". "Ừ, anh nghĩ ra cái gì là lạ vui vui thì sẽ email cho bé".

    em

    - Chẳng phải là điều gì gay cấn (chữ của Bùi Giáng) cả! Tôi nghĩ chậm nhưng khi chín rồi thì viết ra rất nhanh.

    em

    emKhông, tôi thấy nên để mọi chuyện diễn ra tự nhiên hơn là cố tỏ ra nguy hiểm, gồng lên chứng tỏ mình mạnh mình giỏi. Tâm đã định hình rồi, là chính cô ấy, không sao chép ai, không cố trở thành người khác. Ta còn muốn gì hơn?

    Quốc Bảo chẳng dại thay đổi Mỹ Tâm

    em

    emQuá trình định hình phong cách của Tâm như đường hướng sự nghiệp cô ấy, là hoàn toàn do cô ấy quyết định, và đã thành công. Tôi, hay bất kỳ nhà sản xuất nào, cũng chẳng dại gì thay đổi Tâm, vì đổi khác nghĩa là làm biến dạng. Tôi làm điều gì tôi thấy vui, hợp lý.

    em

    emCũng có thể đúng phần nào đó. Căn bản là vì tôi coi trọng việc viết ra được cái gì hơn là viết cho ai. Muốn viết được, thì ngoài chuyện kỹ thuật và kỷ luật như ta đã trò chuyện ở trên, còn có yếu tố cảm hứng. Cảm hứng từ môi trường tôi sống, từ tình yêu. Còn trong các giọng hát, thì chỉ có hai người khiến tôi thực sự xúc động và có thể viết bao nhiêu bài cũng được, theo cách bạn gọi là "nàng thơ", là Trần Thu Hà và Nguyên Hà. Có lẽ giữa tôi và hai bạn ấy có chung một tần số nào đó, cảm nhận trùng nhau về một thông điệp nào đó. Thật đấy, thật khó giải thích bằng lời!  

    em

    emTôi viết cho Tâm không khó khăn, còn rất vui nữa. Nhưng Tâm khác, cũng như Mai Khôi là trường hợp khác.

    em

    - Việc này xin miễn bàn, nó nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi!

    strong

    em

    - Tôi vẫn nuôi thân và nuôi gia đình bằng âm nhạc.

    em

    emTôi viết cho Sài Gòn của tôi. Sài Gòn đáng để vinh danh hơn là "con người âm nhạc" cá nhân tôi. Và tôi bán hết sách.

    em

    emTôi nhận lời sau khi đã thỏa thuận được với ban tổ chức là được quyền nói hoặc không nói tùy thích, và tôi chỉ làm những gì tôi thấy cần làm. Đặc biệt là tôi thấy quý các bạn thí sinh, mặc dù hồi đầu, lúc họp báo, tôi chẳng biết ai vào với ai. Còn những chuyện râu ria của dư luận nghiệp dư, tôi vốn dĩ đâu có quan tâm!

    Chúng ta thường đánh đồng hai khái niệm dư luận với công chúng. Thực ra khác nhau xa. Tôi tôn trọng công chúng, một nhóm công chúng cụ thể, gần gũi, có xương có thịt. Tôi hãnh diện xếp vào hàng công chúng của tôi. Tôi giao lưu với họ, biết họ cần gì thích gì. Còn dư luận hay thiên hạ chung chung, vô thưởng vô phạt giống như cỏ mọc tự nhiên. Thôi ta thích hoa thì cứ trồng hoa, không nên lấy việc có cỏ làm điều phiền muộn.

    em

    emNhư đã nói, tôi không diễn vở tuân thủ đúng hợp đồng giữa tôi với nhà tổ chức. Tôi mà nhảm nhí ngớ ngẩn, rất có thể mẹ tôi không mở cửa cho tôi vào nhà, con tôi thấy tôi quay mặt đi và người yêu tôi xấu hổ. Tôi làm gì cũng vì những người thân của mình trước.

    em

    emMột cuốn sách mỏng, một album riêng, 3album làm cho Đồng Lan, Mỹ Tâm và Hoàng Anh, vài dự án riêng về nhiếp ảnh...

    em

    emMột giọng ca duy nhất: Nguyên Hà, người mà lúc nãy tôi vừa bảo: có thể viết bao nhiêu bài cũng được. Chuyện này hóa ra lại gây họa, cứ viết nữa viết mãi, làm bao nhiêu cũng chưa thỏa, chưa thấy đủ. Thành thử, từ bài hát đầu tiên viết cho Hà, em hồi cuối năm 2010 đến giờ tôi mới xong đĩa, tức là ngăn mình đừng viết tiếp nữa, bỏ đi các bản thu chưa thích, để hoàn tất. Tôi đặt nhan đề đĩa là em, toàn tình khúc, và phần lớn, tươi hơn hớn như ý thích của bạn.

    em

    - Các dự án của tôi cho dù là cá nhân đi nữa, không chỉ mình tôi làm. Cần đưa ra những thông tin chính xác và trung thực về dự án để những người trong nhóm có động lực thực hiện. Riêng tôi nghĩ, mình làm điều đàng hoàng có gì phải giấu.

    em

    emNói chung tôi không thích và không biết cách tỏ ra bí ẩn.

    em

    emĐó chỉ là một phần nhỏ trong thế giới của tôi thôi! Phần ngầm, chẳng ai động vào được, chẳng ai chia sẻ được đâu, đừng lo!

    Theo Đẹp

    Theo nguồn Zing.vn

    Tags: âm nhạc

    Xem thêm Mạng xã hội

    Google+ là mạng xã hội có tốc độ phát triển nhanh nhất Google+ là mạng xã hội có tốc độ phát triển nhanh nhất

    (TNO) Theo khảo sát mới nhất của công ty nghiên cứu thị trường comScore, mạng xã hội Google+ vừa cán mốc 25 triệu người dùng đồng thời trở thành mạng xã hội có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất hiện...

    góp ý
    góp ý