Nạp điểm để trở thành nông dân Online thực thụ Nạp luônmsg

    Chút nắng gửi về

    Thì thầm bên bàn phím:  
    Chuyện xảy ra ở cuối tuần thứ năm, nghĩa là vừa được hơn một tháng tôi chủ nhiệm lớp. Vấn đề không nảy sinh ở tập thể, mà chuyện lại đến từ phía cá nhân. Với đôi mắt thông minh trên khuôn mặt tương đối bướng bỉnh, em xin thôi làm lớp trưởng.

    Chút nắng gửi về

    Chuyện xảy ra ở cuối tuần thứ năm, nghĩa là vừa được hơn một tháng tôi chủ nhiệm lớp. Vấn đề không nảy sinh ở tập thể, mà chuyện lại đến từ phía cá nhân. Với đôi mắt thông minh trên khuôn mặt tương đối bướng bỉnh, em xin thôi làm lớp trưởng.

    Hai mốt tuổi. Ra trường. Không thể trẻ hơn được. Bởi tôi đã đi học sớm một tuổi. Cao 1m 53, thấp tủn nên trông tôi khá trẻ. Lũ lau nhau buổi gặp gỡ đầu tưởng “ngon ăn” nên phát ngôn vô tội vạ. Tôi im lặng lắng nghe hết (thì tôi cũng vừa ở thế giới đó bước ra mà. Có điều bây giờ tôi đã gắn mác cô giáo nghĩa là phải hết sức đạo mạo, trang nghiêm. Thì thiên hạ vẫn gắn cho nghề giáo những danh từ ấy mà).

    Không hề cười cợt, với khuôn mặt lạnh te tôi nói: Sơn ăn tùy mặt, ma bắt tùy người, các cô các cậu nếu ai không muốn học thì mời xuống phòng hội đồng ngồi, còn ai đã ngồi lại nghe tôi giảng bài yêu cầu có thái độ nghiêm túc. Tôi sẽ làm việc với lớp trên cơ sở chúng ta tôn trọng lẫn nhau…Những tiếng ồn ào chợt lắng dần rồi tắt hẳn. Trời, hiệu nghiệm mới lạ. Tôi giở sách vở, trò lục tục làm theo. Vài câu giới thiệu về chương trình học, hỏi những khó khăn thuận lợi… rồi êm ru vào bài. Tôi đã mừng thầm. Biết rằng những đôi mắt mở to thô lố kia có thể là để dò la thái độ của cô, nhưng bước đầu thế là ổn. Lớp cá biệt mà. Cô dạy toán đã nghỉ ốm, tôi được thầy hiệu trưởng ưu ái cho “đỡ đầu” cái tập thể mà nhắc tới, giáo viên nào cũng thấy ngài ngại. Không phải vì học dốt mà là vì nhận thức cũng tàm tạm nhưng cũng chính vì thế mà nhiều khi lại dở chứng… tinh vi! Phải nói cảm giác thật là tôi lo lắng vô cùng. Nhiều thấy cô kinh nghiệm có thừa còn ngại huống hồ mình vừa mới ra trường…Thì thầm 117 được thực hiện bởi Chít xinh, Kún và Nhóm sản xuất Dalink Studio

    Chút nắng gửi về

    Ảnh minh họa
    Buổi đầu. Những đôi mắt đen lay láy cứ mở tròn dễ thương hết sức. Buổi hai cũng vậy. Buổi ba, buổi tư,… tôi không yên tâm mà lại thấy lo lo. Làm sao lại có chuyện chúng đổi thay đến chóng mặt như vậy? Bề ngoài tôi hết sức linh hoạt vừa cương vừa nhu tùy tình hình nhưng bên trong tôi đang căng ra để đối phó với một âm mưu trong bóng tối nào đó. Hết tuần vẫn vậy. Tôi muốn hét lên tại sao các em tự nhiên lại ngoan thế? Ngoan đến mức cô cảm thấy bất an. Nhưng may kìm lại. ừ thì chẳng có việc gì để nói nên sinh hoạt cuối tuần tổ chức trò chơi “Ai là triệu phú kiến thức” Vui không thể tả. Hình như sau hôm sinh hoạt thứ bảy âm mưu của bọn chúng chùng chình…Tuần hai, rồi tuần ba. Chẳng có gì hết. Tự nhiên vào lớp dạy, giáo viên bộ môn lại có thiện cảm. Cô được khen, trò được khen. Phổng mũi nhưng cô dạy toán đi làm trở lại thì dành cho tôi cái nhìn không còn như trước. ở đời được cái nọ mất cái kia, các cụ đã dạy thế …Chuyện xảy ra ở cuối tuần thứ năm, nghĩa là vừa được hơn một tháng tôi chủ nhiệm lớp. Vấn đề không nảy sinh ở tập thể, mà chuyện lại đến từ phía cá nhân. Với đôi mắt thông minh trên khuôn mặt tương đối bướng bỉnh, em xin thôi làm lớp trưởng. Lí do: em không thể làm được nữa. Tôi hết sức ngạc nhiên. Thực ra thì đây là một lớp trưởng học không phải giỏi nhất nhưng lại hết sức năng nổ, nói được và làm được. Căn vặn một hồi, đôi mắt lớp trưởng nhìn xoáy vào tôi: Thực ra thì…em xin lỗi cô… nhưng lí do thì chính là… do cô. Khỏi nói tôi ngạc nhiên đến mức nào. Cô ư ? Cô làm sao? Cái nhíu mày làm em như hơi chùn lại. và em nói rất nhanh: Cô đừng suy nghĩ gì, đây hoàn toàn là chuyện rất tế nhị. Cô rất tốt với lớp và các bạn cũng rất thích phong cách của cô… Có lẽ phần nào đó tôi cũng đoán ra. Thấy lòng buồn như chưa bao giờ buồn đến thế.

    Chút nắng gửi về

    Ý kiến về nội dung Blog


    góp ý