Nạp điểm để trở thành nông dân Online thực thụ Nạp luônmsg

    Phía cuối con đường (tiếp..)

    Blog radio:  
    Cuối cùng cô đã gặp lại anh nơi cuối con đường của mình. Cô gật đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh hôn lên đôi mắt cô, mỉm cười hạnh phúc

    Phía cuối con đường (tiếp..)

    Cuối cùng cô đã gặp lại anh nơi cuối con đường của mình. Cô gật đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh hôn lên đôi mắt cô, mỉm cười hạnh phúc

    Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ra một nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói. Ngoài việc đi làm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trong đầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được”.

    Vừa nghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.“Sao mày đến trễ vậy, sắp đến giờ làm lễ rồi!”

    “Mày còn nói nữa, tao đang định trong đầu là bớt tiền cưới của mày đây, đường thì xa, còn không đãi ngày chủ nhật nữa. Tao phải nghỉ nửa buổi để chuẩn bị đấy”“Thì tại vì tao muốn mời tất cả bạn bè ở thành phố, mà sợ cuối tuần mọi người có việc nên chọn ngày thường ấy mà, hơn nữa chỗ này là chỗ mà anh Tài tìm được, rất hay đấy. Mà hôm nay mày đẹp quá nhé, bộ định lấn cô dâu hả”Cả hai lại cười, nhưng quả thật Thanh Dung thấy bạn mình rất xinh trong bộ váy quây màu trắng, để lộ bờ vai trắng ngần và đôi chân thon dài.

    Đây là bộ váy mà cô chủ ý đi chọn cùng Hà Phương để Phương dự đám cưới vì cô chính là người phê phán phong cách ăn mặc cổ hủ của Phương nhất. Hôm nay đúng là người bạn của cô lột xác, bộ váy trắng cộng thêm cái khăn choàng bằng voan, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, Phương dường như là một nàng công chúa. Thanh Dung tự thấy hài lòng với kế hoạch đang ấp ủ trong đầu mình…“Mày vô trong đi, cũng sắp đến giờ làm lễ rồi, vô đó đi về bên phải, bàn số 2. Mấy đứa bạn cũ của mình ở đó”Hà Phương bước vào trong, tự dưng thấy hơi ngượng ngập, nãy giờ lo tám với nhỏ Dung nên quan khách dường như đã vào ổn định vị trí hết rồi. Phòng tiệc lại vừa tắt đèn, thắp nến lung linh để chuẩn bị làm lễ.

    Một mình cô bước vào quả thật là …sượng quá. Ai cũng quay mặt lại nhìn, và dường như họ bị thôi miên bởi vẻ đẹp dịu dàng của cô.

    Phía cuối con đường

    Chip ChitTiến về bàn số 2, cô cúi đầu chào mọi người mà chưa nhìn rõ ai với ai vì chỗ đó gần khan đài, hiện đang tắt đèn để chuẩn bị cho những vũ công bước ra sân khấu.Cô đâu biết là đang có một ánh mắt nhìn vừa nồng nàn, sâu lắng vừa mang một nỗi đau không định nghĩa thành lời…Đoàn vũ công vừa bước ra, phòng tiệc lại bừng sáng dưới ánh đèn màu.

    Cô nhìn quanh, đúng là bàn tiệc từ số 2 đến số 5 toàn là bạn bè thân thiết hồi học phổ thông của cô và nhỏ Thanh Dung. Lâu rồi mới gặp bạn bè, chắc hôm nay cô sẽ có một buổi trò chuyện vui vẻ đây.Bất chợt ánh mắt cô khựng lại, gương mặt biến sắc khi nhìn thấy người đàn ông đối diện, anh ta cũng đang nhìn cô, và gật đầu chào.

    Cô miễn cưỡng chào đáp trả rồi khép nép ngồi xuống. Từ lúc đó trở đi cô không tài nào huyên thuyên được nữa. Cứ như là cô trở thành một con người khác… Cô trở về với quá khứ trước đây của 5 năm về trước. Thế mà cũng 5 năm rồi nhỉ, cô giờ đã 32 tuổi rồi còn gì. Những chuyện dĩ vãng ngỡ sẽ giã từ và ra đi mãi mãi, không ngờ lại hiển hiện trong cô thật rõ ràng.“Cô giản dị trong trang phục đồ tây, áo sơ mi trắng kiểu cách đi dự đám cưới.

    Vẫn mái tóc dài buông xõa, vẫn gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, vẫn đẹp, nhưng nhìn cô thật buồn bã… Cũng đúng thôi, cô đang chuẩn bị đi dự đám cưới của một người đàn ông mà cô đã hết mực thương yêu. Người mà cô ngỡ là định mệnh đã an bài khi cho cô gặp lại. Cô đã yêu hết lòng, đã cố gắng để mang đến hạnh phúc cho anh, đã cố gắng để bù đắp những khổ đau mà cô gây ra trong quá khứ. Vì 5 năm trước đó, cô đã theo chồng, đã bỏ cuộc chơi khi chưa kịp thực hiện lý tưởng cuộc đời mình. Cô lấy một người hàng xóm mà

    Ý kiến về nội dung Blog


    góp ý